Đã gần một năm rưỡi kể từ ngày mình đặt chân đến Mỹ, nhìn lại quãng thời gian trôi qua với biết bao thăng trầm, mà chủ yếu “trầm” nhiều hơn là “thăng”. Làm hết việc này đến việc khác, trong đó có 4 lần làm phục vụ ở nhà hàng, 2 lần đến với công việc giao hàng, và ngoại lệ 1 lần được làm công việc chuyên môn mà mình yếu thích (lâp trình web).

8 tháng khởi đầu – nhà hàng Ao Sen

Vẫn còn nhớ như in những ngày đầu chập chững đến Mỹ. Chưa hết ngỡ ngàng về đời sống văn minh hiện đại ở xứ Mẽo thì đã bị té ngửa khi biết cuộc sống mưu sinh của người Việt ở đây (cụ thể là ở Cali). Ngày thứ 3 đặt chân đến Mỹ mình đã xin vào làm ở một nhà hàng Việt nam, Ao sen. 8 tháng làm phục vụ ở đây đã phá tan giấc mở Mỹ của mình khi còn ở Việt nam. Nhưng…. bù lại mình đã học được rất nhiều kinh nghiệm sống, công việc ở nhà hàng và khả năng giao tiếp tiếng anh hằng ngày. Công việc ở nhà hàng khá nhọc nhằn, làm việc 12 tiếng ngày, với mức lương bèo hơn cả bọt $7/giờ (mà đáng lẽ ra là $12/giờ cộng thêm tiền overtime). Cũng đúng thôi, khi đó tiếng anh mình còn khá vật vã, chưa từng có kinh nghiệm làm việc ở bất cứ nhà hàng nào.

Một vài sự thật là: 80% nhân viên ở đây đều là những cô chú luống tuổi mới sang Mỹ định cư chưa đến 3 năm. Tiền tip ở đây không vào tay nhân viên. Chủ cả khá sòng phẳng, cũng có lúc tình cảm. Khách hàng chủ yếu là Tàu, Việt, Mễ, Mỹ đen.

2 tháng lênh đênh – nhà hàng nhật Tetsu ramen

Cuộc sống đẩy đưa đưa đẩy mình đến nhà hàng nhật Tetsu Ramen thay vì tiệm trà sữa Teazzert. Mang tiếng là nhà hàng Nhật nhưng chủ là người Tàu, bếp trưởng là người Việt – sinh ra ở Mỹ, phục vụ thì Việt – Mông Cổ – Tàu trong đó có mềnh. Tóm lại chả dính con mẹ dáng gì đến Nhật trừ thực đơn món ăn : ))).

Được cái ở đây thì khách hàng toàn Mỹ trắng, tóc vàng mắt xanh nên mình lại có được cơ hội trau dồi tiếng anh và học được cách người Mỹ họ đi ăn ở nhà hàng. Họ rất lịch sự, đi nhẹ nói khẽ, ăn uống sạch sẽ, không lãng phí, ăn còn dư một ít cũng xin hộp mang về và đặc biệt là họ hạn chế tối đa sử dụng bao nilon (để hưởng ứng việc bảo vệ môi trường). À một điều quan trọng nữa là người Mỹ họ có văn hoá Tip, thường đi ăn nhà hàng họ sẽ Tip cho nhân viên phục vụ từ 15%-35% trên hoá đơn. Nói vậy chứ ở đâu cũng có người này người kia, Mỹ trắng cũng có dăm ba đứa hóng hách sách hạch vô cùng.

Một vài sự thật là: người Mỹ nhìn chung rất văn minh. Lương tối thiểu của bất cứ ngành nghề gì ở Mỹ dao động từ $10/giờ – $14/giờ tuỳ thành phố vùng miền. Mọi nhà hàng ở Mỹ phải tuân theo tiêu chuẩn vệ sinh an toàn của City (tạm hiểu là cơ quan quản lý vấn đề vệ sinh thực phẩm của chính phủ).

Cảm giác xưa trở lại – 1 tháng làm web developer

Sau thời gian dài (gần một năm) lao đao với công việc chân tay ở nhà hàng, gần như quên bẽng đi mất mình là ai, mình vô tình được sự giới thiệu của người quen đến làm việc tại văn phòng của một kiến trúc sư chính hiệu tại Berkeley. Tại đây mình đảm nhận công việc thiết kế một website để quáng bá hình ảnh cho vị kiến trúc sư này.

Khoảng thời gian này mình thực sự khá hạnh phúc vì được làm công việc mình yêu thích và lần đầu tiên được hợp tác làm việc với một kiến trúc sư mà theo cảm quan của mình là rất khiêm tốn, chuyên nghiệp và đạo đức.

Ngoài làm công việc thiết kế nhà cửa, thì anh ấy (mình gọi vị kiến trúc sư này bằng anh) còn đảm nhận việc dạy học tại một ngôi trường danh tiếng trên thế giới, UC Berkeley. Nhìn chung mình học được ở anh tính cách tỉ mỉ, từ tốn và rất cởi mở.

Một vài sự thật là: Một kiến trúc sư giỏi không chắc sẽ giàu, một kiến trúc sư không giàu không có nghĩa không hạnh phúc. Và nhiều khả năng một kiến trúc sư hạnh phúc là người sẽ tạo ra những thay đổi cho xã hội. www.tuanledesign.com là website mà mình đã thực hiện hoàn tất trong một tháng này.

Niềm vui bất ngờ – giao hàng tại Amazon Flex

Lần đầu tiên nhận đời lời đề nghị làm công việc giao hàng với mức lương $20/giờ từ Amazon khiến mình bất ngờ và hoài nghi. Mãi đến khi lãnh tuần lương đầu tiên thì mình mới biết giao hàng cho Amazon $20/giờ là có thật.

Amazon Flex là một công việc giao hàng tự do (Independent Contractor), không yêu cầu trình độ học vấn và kinh nghiệm. Giao hàng tự do nghĩa là mình được chọn thời gian mà mình muốn làm việc, sử dụng xe của chính mình, tự đổ xăng, không có người quản thúc, không có khái niệm chủ tớ, không có quan hệ người lao động và người thuê lao động, và khi xét về trách nhiệm đóng thuế thì công việc giao hàng này được xét ngang hàng với những việc như mở nhà hàng, mở tiệm nail,…

Nếu so sánh với dịch vụ hiện tại ở Việt Nam, thì Amazon Flex gần giống với Grab, cách thức làm việc giống nhau cùng sử dụng công nghệ để kết nối cung cầu, khác ở đây là một cái giao hàng, cái còn lại giao người.

Các tài xế giao hàng Amazon Flex tại nơi mình làm, Berkeley California, đa số là đám Trung Đông và tụi Nam Mỹ (tụi lắm lông ý : ))). Đa số họ đều là những người chuyển từ Uber, Lyft để đầu quân cho Amazon Flex vì thằng Flex này mới nổi (chỉ được 1 năm từ ngày mình làm việc), lương trả hấp dẫn, và dù sao đi nữa đứng sau nó là một thằng đầu to Amazon với lượng order khủng khiếp trong ngày.

Một vài sự thật là: Amazon đã sa thải một mớ mấy tay chạy cà trớn và tuyển thêm vài đống tài xế mới. Tụi da trắng mắt xanh cũng vào đây chạy kiếm thêm nhé, ban đầu ít, dần dà cũng tăng lên. Nói Amazon Flex lắm lông không sai, tụi Trung Đông nó áp đảo lực lượng tài xế ở Berkeley CA.

Kết nhẹ

Những lúc phải làm sấp mặt, mình đôi khi quên hết mọi thứ xung quanh, cứ lao theo bánh xe cuộc sống.

Lắm lúc sống chậm lại, chợt nhận ra bên cạnh mình vẫn còn gia đình, còn gia đình, và còn gia đình (vẫn chưa có người yêu huhuhu).

Cuối cùng là Mỹ là thiên đường cơ hội. Có lẽ do mình ở thiên đường XHCN 22 năm rồi nên thấy Mỹ nó nhiều cơ hội, chớ tụi sinh ra ở Mỹ thấy nó bình thường, y như lúc mình ở Gò Vấp HCM : )).